Suy niệm Lời Chúa: Thứ Năm tuần I TNB

THỨ NĂM  TUẦN I THƯỜNG NIÊN
 
Mc 1,40-45
 
Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo:
"Tôi muốn, anh sạch đi!"
(Mc 1,41)

 
Việc Chúa chữa một người phong cùi trong bài Tin Mừng hôm nay trước hết là để làm ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia về Đấng Mesia, và do đó nó chứng minh Chúa Giêsu chính là Đấng Mesia.
 
Nếu đem so sánh với những hoàn cảnh của những phép lạ khác thì chúng ta thấy:
 
Thái độ của người cùi trong bài Tin Mừng hôm nay là thái độ của một con người có một niềm tin đặc biệt. Trước mặt Chúa Giêsu anh "sấp mặt xuống" kêu xin, anh nói "Nếu ngài muốn, ngài có thể làm cho tôi được sạch"(Mc 1,40). Chúng ta nhớ là vào thời đó, phong cùi được coi là chứng nan y vô phương chữa trị. Vậy mà anh cùi đã nói chắc như đinh đóng cột: "Nếu thầy muốn" Như vậy vấn đề không còn là không thể nhưng là ở chỗ Chúa có muốn hay không.
 
 Đứng trước thái độ đó, Chúa Giêsu cũng biểu lộ một sự ưu ái đặc biệt: "Ngài giơ tay đụng vào anh". Đụng vào người cùi! Điều đó đâu phải ai cũng dám làm! Hơn nữa theo luật của người Do Thái khi làm như thế còn bị ô uế nữa.
 
Sau đó Chúa bảo anh đi trình diện tư tế và dâng của lễ. Việc này chứng tỏ Chúa Giêsu tôn trọng luật Do Thái. Anh đã ra đi và đã được sạch. Ngay sau đó anh đã nói về Chúa để tỏ lòng biết ơn Ngài.
 
Trong cuốn truyện thuộc loại Tự Thuật của một người Cha nọ có ghi những ý nghĩ sau đây:
 
"Một đêm kia, trong lúc đang đọc báo, tôi nghe đứa con gái bé nhỏ của tôi bảo: "Bố ơi, con sẽ đếm thử xem trên trời có mấy ngôi sao nhé". 
 
Sau đó tôi nghe giọng êm đềm dễ mến của con tôi bắt đầu đếm 1,2,3,4.... rồi tôi lại chú tâm vào chuyện đọc báo, không còn để ý đến tiếng con tôi nữa. Đến lúc tôi đọc xong, tôi chú ý lắng tai và nghe tiếng đứa con gái tôi vẫn tiếp tục đếm 223, 224, 225.... Đến đây, nó bỗng dừng lại, rồi quay sang nói với tôi: "Bố ơi, con không ngờ trên trời có nhiều sao đến thế!".
 
Nghe con gái bình luận thế! Tôi chợt nhớ thỉnh thoảng tôi cũng đã thầm nói với Chúa: "Chúa ơi, để con thử đếm xem con đã lãnh nhận bao nhiêu ơn lành của Chúa". Và càng đếm, trái tim tôi hình như càng cảm thấy thổn thức, không phải vì âu sầu, mà vì quá nhiều hồng ân Chúa đè nặng. Rồi tôi cũng đã thường phải thốt lên như con gái tôi: "Lạy Chúa, con không ngờ đời con đã lãnh nhận nhiều ơn lành của Chúa đến thế!".